Kết quả tìm kiếm cho "Ðội Chiếu bóng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 326
Xe rời quốc lộ, rẽ vào tuyến đường dẫn lên núi Dài (Ngọa Long Sơn), hai bên là những hàng tầm vông thẳng tắp, xanh ngắt, vươn cao.
Có dịp ngang qua xóm nuôi cá ao, hầm ở các vùng nông thôn dễ dàng bắt gặp người dân lặn hì hục mò bùn vét đáy ao. Nghề này đòi hỏi người lặn phải biết thở bằng máy, chịu lạnh dưới nước nhiều giờ liền.
Những cảnh sắc bình dị của vùng quê miền Tây nếu được gìn giữ và khai thác hợp lý sẽ trở thành “tài sản” quý giá để người dân địa phương làm du lịch, cải thiện sinh kế và lan tỏa giá trị văn hóa bản địa.
Từng làm nghề nhiếp ảnh tại TP. Hồ Chí Minh, anh Đoàn Thanh Điền (sinh năm 1986), ngụ xã Mỹ Hòa Hưng quyết định trở về quê phát triển mô hình vườn sinh thái kết hợp du lịch trải nghiệm. Hướng đi này vừa tạo nguồn thu nhập ổn định vừa mở ra cách làm kinh tế mới trên vùng đất quê.
Ngắm nhìn dòng kênh Vĩnh Tế, chúng ta không chỉ thấy một công trình thủy lợi vững chãi mà còn thấy cả một dòng lịch sử, một mạch nguồn văn hóa thấm đẫm hơi thở của quá khứ, hiện tại và cả tương lai…
Chiều buông bên bờ biển Tây, ánh hoàng hôn đỏ lựng soi bóng theo những chiếc ghe, tàu đánh cá ra vào bến. Xóm ngư phủ, phường Vĩnh Thông nhộn nhịp người mua, bán thủy sản.
Tôi đã già rồi - cái tuổi mà đôi chân không còn nhanh, ánh mắt không còn tinh như thuở nào. Thế nhưng, mỗi độ xuân về, lòng tôi vẫn nao nao, rạo rực. Ở nơi núi rừng ấy, mùa xuân về nhẹ như một làn mây, trong như giọt sương sớm, dịu dàng như tiếng suối chảy qua khe đá. Và giữa đất trời trong trẻo, phiên chợ vùng cao lại hiện lên, rộn ràng mà bình yên, giản dị mà thắm đượm tình người.
Từng cái Tết trôi qua, những sợi tóc của ba của má bắt đầu chen nhau bạc. Những đứa trẻ ngày nào giờ đã lớn khôn. Dù không phải là ông này bà nọ nhưng cũng đã đủ tự lo cho bản thân mình. Mỗi người đều có công việc riêng ngồi phòng máy lạnh, không như ba má cả đời buôn gánh bán bưng.
Chiếc khèn gắn bó mật thiết với cuộc sống của người Mông. Với người Mông, tiếng khèn là cầu nối tâm linh, là lời tỏ tình, tiếng lòng của đôi lứa.
Từ bên hữu ngạn con sông Hậu, phường Long Xuyên xuống phà An Hòa sang phía tả ngạn, rồi chạy xe gắn máy tầm 30 phút về hướng Đông Bắc, Cù Lao Giêng (tỉnh An Giang) dần hiện ra. Xóm cồn hiền hòa được bao bọc bởi màu xanh của những tán xoài, tỏa hương thơm nồng nàn...
Khi cơn gió đông thổi vi vu là lúc người dân tất bật dong xuồng ra sông Hậu giăng câu, thả lưới.
Nhiều người nghĩ món xôi mặn chắc chỉ khác món xôi thông thường ở chỗ là nó có vị mặn. Hẳn nhiên là thế. Nhưng ký ức tuổi thơ tôi từ 40 năm trước, món xôi mặn được gọi là món xôi thần thánh bởi thời buổi “thóc cao gạo kém” của thập niên 1980, bất kỳ món nào có dính dáng đến… thịt là món ăn sang trọng rồi.